MySpace


Huong

Huong Pham


Last Updated: 12/16/2009

Send Message
Instant Message
Email to a Friend
Subscribe

Gender: Female
Status: Single
Age: 100
Sign: Gemini

City: Albuquerque
State: New Mexico
Country: US
Signup Date: 3/28/2006

Blog Archive
[Older      Newer]
 /  / 
Thursday, July 09, 2009 

Saturday, February 21, 2009 








---------------------------------------------------------------





Tuesday, February 17, 2009 







Tiễn Đưa

Cây thông già lặng lẽ
Lá Xanh như tơ trời
Bên hiên nhà vắng lặng
Cô bé buồn đơn côi

Hôm nay là tháng mấy
Sáng nắng đỏ lưng trời
Chiều mưa buồn trút giận
Đưa tiễn bước người đi

Người bước vào sân bay
Sao lòng thấy bồi hồi
Chân bước lòng trĩu nặng
Mang trời sầu trên vai

Ngoảnh mặt lại lần cuối
Nghe con tim vỡ oà
Nghe lòng đau thổn thức
Vạn lần nhớ thương hơn

Người cúi mặt bước đi
Trong lòng nghĩ ngợi gì
Hành trang là thương nhớ
Có mong gì đoàn viên

Đứng lặng nhìn xa xăm
Cô bé tự hỏi lòng
Người bây giờ bên ấy
Biết giờ này ra sao

----------------------------------------------------------------------------------

Em là con gái xứ Đông Phương
Nên mắt môi em loáng thoáng buồn
Nụ cười u ẩn xa xôi lắm
Mái tóc mây mềm nhẹ chấm lưng

Và rồi mỗi lúc em mỉm cừơi
Dường như dòng lệ muốn tuôn rơi
Chưá chan bao nỗi niềm tâm sự
Cũng khiến nhân gian thấy chạnh lòng

Ai hỏi vì sao em thật buồn
Cứ ngồi tựa cửa lòng bâng khuâng
Dõi nhìn vô định về xa lắm
Ánh mắt chứa chan vạn nỗi buồn


----------------------------------------------------------------------------------


Em vẫn sống đọa đầy thân cỏ dại
Để âm thầm lặng lẽ nhớ thương anh
Giữa hoa hồng cỏ mọc vẫn lên xanh
Niềm hạnh phúc mong manh như nắng sớm

Và biết mai này sẽ mất anh
Dòng sông trôi, bao giờ trở lai?
Tình muộn em đến sau lặng lẽ
Chỉ yêu, nào dám ước mong nhiều

---------------------------------------------------------------------------------


Ước gì người yêu mình là người Việt
Để được nghe hoài lời nói
“anh yêu em”

Vẫn câu nói cũ, gần mười năm không đổi
Lấy chồng đi con
Em cười
Ai lấy, lấy ai
Thủa mười bảy bao người mai mối
Em liếc nhìn nửa con mắt thờ ơ

Chợt nhớ một mùa Thu
Xa quê nhà
Từ bỏ tất cả
Đến một nơi gọi là quê hương thứ hai
Nói một thứ tiếng nói khác
Không phải tiếng của Mẹ
Và ngày ngày
Ăn đậu thay cơm
Quen mùi Burrito hơn cả mùi Phở
Nhiều lúc nhớ nhà thèm “kho quẹt”
Nấu một lần, hàng xóm complain
Chẳng dám lần thứ hai

Cuộc sống cứ thế bon chen
Dòng đời xô đẩy
Bao năm rồi chưa về thăm Mẹ
Biết Mẹ buồn, em chẳng biết làm sao
Sợ nghe Mẹ trách
“ Sao chưa lấy chồng?”

Thời gian qua như bụi
Em giật mình ngẩn ngơ

Mẹ đâu biết con chỉ yêu người Việt
Cùng màu da, cùng một tiếng nói chung
Con không thích họ nói yêu con
“I love you” hay “Te amo”


Và con mình sẽ gọi tiếng Mẹ Cha
Chứ không phải là Mom hay Dad

Ngày ngày, sáng đi tối về
Nói một ngôn ngữ khác
Chẳng phải của mình
Nhiều lúc muốn nói tiếng Việt
Chẳng lẽ nói với “Ma”?????
Nói một mình, không khéo tưởng thần kinh

Đêm đêm lên blog – chat
Type điên cuồng như chưa từng chat before
Nhưng cũng chỉ là người câm đánh máy…

Ngày qua ngày
Mình vẫn một giấc mơ

Ước gì người yêu mình là người Việt
Để được nghe hoài lời nói
“Anh yêu em”


----------------------------------------------------------------------------------


Anh là tia nắng sớm
Xoá tan bầu trời đêm
Em sương mai cuối lá
Run rẩy trước bình minh

Anh là bản tình ca
Ru em vào giấc mộng
Em cung đàn lạc nhịp
Nương tựa vào bên anh

Anh- thiên đường bất tận
YÊu em thật nồng nàn
Em - phù dung nở muộn
Vui với tình đơn sơ

Anh, anh là tất cả
Là lẽ sống đời em
Là mối tình nồng ấm
Suốt một đời trong em


---------------------------------------------------------------------------------

Sa mạc nhớ

Bỏ Sàigon em về nơi xa lắm
Samạc buồn, bão cát phủ quanh năm
Để đêm về, ôm lấy mộng riêng mình
Và len lén thở dài rất nhẹ

Đã dặn lòng quên hết những chuyện xưa
Sao kỷ niệm cứ tràn về như bão cát
Em lẻ loi như vì sao đi lạc
Chẳng thể định ra phương hướng cho mình




----------------------------------------------------------------------------------


Ước gì có một điều kỳ diêu
Đời thường thành xứ sở thần tiên
Anh và em sẽ được nên duyên
Như ngày xưa ở trong cổ tích

Anh ơi, ước mơ nào có thật
Tình yêu nào có thể cho em
Thiên đường nào sẽ được đặt tên
Của hai đứa, như mình mơ ước

Giấc mơ nào ở trong cổ tích
Em ngủ vùi suốt cả trăm năm
Khi tỉnh dậy thì đã có anh
Hạnh phúc ơi, cần chi hơn nữa

Phải chi một lần anh hò hẹn
Dẫu trăm năm, dâu bể em chờ
Để ngày ngày ôm một giấc mơ
Đi đến những bến bờ hạnh phúc

Ngôi sao nào thổn thức đêm khuya
Buông bao tiếng thì thầm cùng gió
Em chợt nghe tâm hồn bỡ ngỡ
Khi tim mình đã khắc tên anh


---------------------------------------------------------------------------------


Thứ Bảy mưa buồn giăng ngõ nhỏ
Cuốn trôi theo chiếc lá cuối mùa
Từ xưa, tôi từ giã mộng mơ
Đem ảo ảnh, ru hồn cõi thực

Ngày lại ngày chất chứa ưu tư
Tình yêu đó làm sao chối bỏ
Nào dám trách người không bước tới
Để vượt qua định kiến người đời

Tôi giam mình vào vỏ ốc cô đơn
Nuôi hy vọng dẫu biết rằng chẳng có
Đường đời đó vẫm mờ xa thăm thẳm
Làm sao tìm một nửa giống như anh

Cuộc đời này ngắn ngủi biết bao nhiêu
Tri âm đó, nhân gian này có một
Tôi vẫn sống với tình yêu chân thật
Mặc con tạo xoay vần với thời gian





---------------------------------------------------------------------------------


Nếu đường đời anh đi mỏi mệt
Những lo âu cuộc sống dời thường
Cần tìm lại một thoáng yêu thương
Thì em vẫn xin làm bến đợi

Nếu một ngày anh thấy cô đơn
Đánh mất niềm tin nơi tất cả
Đừng vội nản lòng buông xuôi hết
Vẫn có em lặng lẽ bên đời

Nếu một ngày, tim anh se sắt
Khổ đau vì lời nói nhân gian
Em không hứa xóa tan tất cả
Xin cùng anh gánh vác nhọc nhằn

Nếu có lúc đời đem nhiều phiền não
Vai gầy anh phải nặng gánh đa đoan
Không thể sẻ chia những tiếng thở than
Thì xin nhớ em vẫn luôn bên cạnh

Nếu đời anh bắt qua dòng vực thẳm
Chênh vênh theo nhịp sống quay cuồng
Em nguyện làm sóng nhỏ dưới ghềnh
Xin hứng chịu gánh đời chà đạp

Nếu có lúc hết yêu mà vẫn gặp
Nhìn nhau như kẻ lạ chẳng quen
Thì xin anh hãy vững bườc thật mau
Đừng lưu luyến vấn vương chi cả


---------------------------------------------------------------------------------


Ai cũng có một thời hạnh phúc
Hạnh phúc tôi, sao hư ảo xa vời
Hạnh phúc là chẳng thể gần nhau
Dẫu khỏang cách chỉ là gang tấc

Nhớ không anh, những chiều hò hẹn
Anh mỉm cười, ta mãi mãi gần nhau
Nụ hôn mềm xóa hết những thương đau
Ôi hạnh phúc! sao giờ xa vô tận

Em vẫn đợi những buổi chiều trống trải
Hạnh phúc như bão cát giữa mùa
Giá có anh, sẽ bớt bơ vơ
Hạnh phúc ơi! làm sao em có được

Hạnh phúc xưa, em vẫn hoài mơ ước
Thuyền anh về cập bến nhỏ thân thương
Sau năm tháng, hoang vắng đoạn trường
Hạnh phúc từ ngày xưa, em vẫm đợi

Ai cũng có một thời hạnh phúc
Sao tình mình không trọn vẹn hỡi anh
Để tim đau nghe từng giọt lệ mềm
Hạnh phúc giờ như mây trôi xa thẳm



----------------------------------------------------------------------------------


Gom tất cả nỗi nhớ
Thả theo gió trời bay
Mang tất cả vấn vương
Chôn vào lòng đất lạnh

Một tình yêu thầm lặng
Dấu vào tận tim sâu
Đôi mắt ẩn u sầu
Đem nụ vười che dấu

Tình mong manh như sương
Run rẩy bên lá biếc
Đợi bình minh tỉnh giấc
Tan mình vào hư không


--------------------------------------------------------------------------------


Trưa Hạ buồn Sàigòn nức nở
Tiếng ve sầu như xé lòng ai
Tình đôi ta từ lúc phôi phai
Chỉ còn lại muôn vàn nỗi nhớ

Đem tất cả luyến lưu một thủa
Để đan thành chiếc áo yêu thương
Mơ một ngày trời níu tơ vương
Đem anh về từ nơi viễn xứ

Ước gì em được hoá thành mây
Rong ruổi, phiêu lưu suốt cả ngày
Cuộc sống mơ hồ vô tư lự
Chẳng biết yêu thương, chẳng biết buồn

Có được gì đâu mây vẫn bay
Tôi vẫn yêu người, người chẳng hay
Ngày dài tháng rộng, đời dâu bể
Biêt người phương đó, có nhớ em???




---------------------------------------------------------------------------------


Anh đi rồi Sài Gòn bỗng buồn tênh
Con phố quen, cũng đâu còn nhộn nhịp
Bến Bạch Đằng, chiều nao ta hẹn gặp
Mà giờ đây cũng chỉ có riêng em

Cố kiếm tìm những kỷ niệm quen
Mà ngày nao mình cùng sánh bước
Sân Hoa Lư làm sao quên được
Những ngày ta thi đấu cùng nhau

Chiều Chủ Nhật buồn, mình em rảo bước
Con đường Nguyễn Du vẫn rợp bóng me
Những gánh hàng rong, chè chuối, bột chiên
Dường như đã ra vời vào dĩ vãng

Chiều nay nắng sài Gòn rất dịu
Phố đông người, quấn quít những tình nhân
Em mơ hồ vẫn thấy anh đâu đây
Trong dòng người ngược xuôi tấp nập


---------------------------------------------------------------------------------


Ngoài trời mưa bụi
Giăng mờ ngõ nhỏ
Em thấy bơ vơ
Em thấy dại khờ

Trách mưa vu vơ
Sao đến bất chợt
Hay trách tình hờ
Đem nhiều mộng mơ

Mưa vẫn nhạt nhòa
Như trút hờn ghen
Em bao giờ hết
Thôi nhớ thương anh


---------------------------------------------------------------------------------


Có tiếng rao nào
Giữa chợ đời
“ai… tình yêu.. không?”
Em vội vàng mở cửa tìm mua cho mình
Một mảnh tình yêu vắt trên tim

Ngày bên anh
Như là giấc mơ,
(Một giấc mơ có thật)

Rồi
Những ngày bão cát
Những ngày tuyết tan
Mảnh tình yêu mong manh
Rạn nứt

Tiếng ai rao bán
“Ai.. tình yêu .. không”
Giữa chợ đời
Tim em buốt nhói
Quặn đău
Vụn vỡ
Một mảnh tình yêu

Anh đi rồi
Lặng im như chưa bao giờ đến
Có phải là chia tay
Ừ vậy thôi, em buông tay

Chiều nay lại nghe tiếng rao
“A..tình yêu.. không?”
Em vội vàng mở cửa tìm mua
Lục tung cả mớ Tình Yêu
Sao không có mảnh nào như trước
Em bật khóc
Người bán hàng rong ái ngại
Cô bé ơi
Những mảnh tình yêu muôn hình sắc
Làm sao có thể giống cái ban đầu
Làm sao lập lại….


Vậy thôi…
Em chấp nhận
Buông tay





---------------------------------------------------------------------------------


Em sợ một ngày mình chia tay
Sau tháng ngày đắm say hạnh phúc
Có lẽ nào câu chuyện buồn như vậy
Giữa chúng mình đã có kẻ thứ ba

Nếu kỷ niệm chẳng giữ nổi đôi ta
Thì chia tay rồi một ngày sẽ đến
Những yêu thương và bao đau đớn
Thì sau này mình cũng sẽ quên đi

Trong em luôn đầy những hoài nghi
Và dằn vặt sau những lần anh nói dối
Chia tay đau phải là tôi lỗi
Em e rằng nó tự đến mà thôi

Mơ ước vẫn trôi vẫn bềng bồng
Niềm tuyệt vọng vẫn mãi là bờ bến
Em sợ thấy một ngày sẽ đến
Là một ngày anh nói chia tay

Sau Tình Yêu còn lại những gì?????
Em chỉ sợ đó là tiếc nuối
Em không muốn sau bao năm đeo đuổi
Sẽ lại là ánh mắt hận thù nhau


----------------------------------------------------------------------------------


Chiều cuối hạ, mưa giăng khắp chốn
Sandia buồn, vẫn đứng lặng im
Ngày tiếp ngày, hạnh phúc bên anh
Mặc ngày tháng tình là bất tận

Anh yêu dấu ngày đêm em ước
Sống cùng anh, đi trọn đường đời
Dẫu chỉ là chiếc bóng đơn côi
Hạnh phúc giữa chút tình nhỏ bé

Ai bảo thiên đường không tìm thấy
Em nói rằng, nơi trái tim anh
Có hoa thơm, cỏ lạ suối trong
Có thủy chung, niềm tin và tất cã

Thế gian này rộng lớn biết bao
Dẫu đi hết chân trời góc bể
Làm sao có một người thay thế
Bóng hình anh mãi khắc trong hồn




---------------------------------------------------------------------------------



Tháng bảy mưa ngâu ngoài khung cửa
Bỗng chạnh lòng em nhớ đến anh
Ước giờ này được ở bên nhau
Dẫu chỉ là phút giây ngắn ngủi

Ngoài kia mưa vô tình lạnh buốt
Em lại càng thổn thức nhớ anh
Cắn chặt mội, ngăn dòng nước mắt
Dẫu trong tim nức nở khóc òa

Những tháng ngày cô tận
Một mình em xuôi ngược dòng đời
Và những khi em thấy chơi vơi
Chỉ mơ ước bờ vai ấm áp

Giữa chúng mình đâu có xa xôi
Nhưng khoảng cách lại là vô tận
Định kiến người đời là dao nhọn
Từng nhát đâm em đến tận cùng

Từng hạt mưa thật buồn rớt rơi
Làm sao có thể hiểu lòng em
Nhân gian còn gì thêm đau đớn
Gặp anh như, chẳng biết chẳng quen

Đêm mưa sao cứ dài thêm mãi
Gợi chi nhiều hoài niệm đớn đau
Anh vô tình anh có biết đâu
Những khổ đau mình em chấp nhận


-----------------------------------------------------------------------------------


Mai anh trở về, em phải làm sao
Giằng co giữa tình yêu và lý trí
Mối tình xưa tưởng rằng như ngơi nghỉ
Sao trở về sống lại những yêu thương

Sao anh trở về, khơi dậy vấn vương
Em đã cố vùi chôn trong đau khổ
Tình dang dở, nên ngậm cười chua xót
Về làm chi, cho tan nát lòng em

Anh trở về, em sẽ phải làm sao
Khi đứng giữa hai con đường chọn lựa
Nếu vì anh, em bỏ rơi tất cả
Nếu vì đời, em chẳng thể gần anh

Mai anh trở về dẫu có như xưa
Nhưng khoảng cách làm sao không tránh khỏi
Khi Tình Yêu đã có người len lỏi
Em làm sao? Em sẽ phải làm sao?


---------------------------------------------------------------------------------


Đêm tàn, nguyệt lạnh gió đìu hiu
Phất phơ cành liễu rủ bên hồ
Xa xa có bóng người lữ khách
Bên ly rượu sầu, chẳng nói chi
Nâng chén tiêu sầu, sầu chẳng bớt
Ngước lên nhìn nguyệt, nguyệt chẳng hay
U buồn nối u buồn tiếp nối
Ly rượu nồng ai uống cạn cùng ta
Từ thủa duyên mình đà ly biệt
Tình chàng, ý thiếp cũng biệt tăm
Người đi xa mãi về đất khách
Kẻ ở đau lòng mãi nhớ thương


-------------------------------------------------------------------------------


Dấu yêu ơi, trăng muôn đời lạnh
Em vẫn buồn vẫn nhớ chuyện xưa
Kết nỗi nhớ thành vạn bài thơ
Lấy nước mắt đong đầy đêm vắng

Làm sao tìm những gì đã mất
Tự dối mình “chẳng có bao giờ”
Nên đành làm một kẻ ngu ngơ
Để quên hết những ngày xưa cũ

Em biết dẫu trăm ngàn cố gắng
Chẳng thể đầy khoảng trống trong anh
Trái tim nào còn chỗ cho em
Vì không thể là người thay thế




-----------------------------------------------------------------------------------


Em vẫn mãi là kẻ ngu ngơ
Đi lạc bước trên đường tình ái
Em vẫn là kẻ dại khờ khốn khổ
Biết vực sâu, bước xuống hân hoan
Vẫn biết hạnh phúc không chờ đợi
Nhưng vẫn hoài, vẫn mãi đuổi theo
Mơ rằng mình sẽ hái trăng sao
Dẫu đã biết chỉ là gai nhọn
Và... gom góp kỷ niệm làm nỗi nhớ
Để ngày ngày vẫn là kẻ ngu ngơ


----------------------------------------------------------------------------------


Anh có thấy Thu sang
Dưới tàn cây Maple
Anh có nghe ướt lạnh
Cơn mưa phùn chiều qua

Sao người lại ưu tư
Khi trở gió giao mùa
Và bao nhiêu trăn trở
Khi tuổi mình vào Thu

Một vạn lần em nói
Phải chăng anh đã quên
Dẫu bao mùa thay lá
Em vẫn chờ đợi anh

Tình em như lộc biếc
Yêu anh suốt bốn mùa
Dẫu Đông tàn, Thu tận
Cũng không hể đổi thay




---------------------------------------------------------------------------------


Đêm nghe gió lạnh về
Sầu dâng lên mi mắt
Mưa chưa về đến ngõ
Mà giông bão ngập hồn

Chợt thời gian dừng lại
Cho tiếng lòng lên ngôi
Đôi vai run thổn thức
Nước mắt nhòe khóe mi

Trong cơn mơ hạnh phúc
Khoảng trống nào cho em?
Trái tim anh giá lạnh
Có bao giờ tơ vương?

Bao nhiêu lời ước hẹn
Phải chăng người đã quên
Xuân qua từ lâu lắm
Sao em vẫn đợi chờ?

2/7/09




Wednesday, February 11, 2009 
Huong & Aodai


 




"Ao Dai" is the traditional dress for Vietnamese women. Developed from
Chinese court clothing in the early 1900s. "Ao Dai" is considered to be
an elegant, yet demure, garment. Traditionally, long, wide- legged
trousers are worn under a high-necked, long-sleeved, fitted tunic with
slits along each side. The outfit’s pants reach to the soles of the
feet, often trailing along the ground.

Over the time, it changed with the fashion trends from long tunic
to short tunic. "Ao Dai" can also be worn in many different colors. For
casual occasions, the young and single women wear pastel and bright
colors such as yellow, white, and light blue. On the other hand, older
and married women wear darker colors such as blue, purple, and brown.

"Ao Dai" is significant to Vietnamese women because it displays
grace, beauty, and elegance. The occasions in which the "Ao Dai" is
worn signifies the importance of the event.

As for today, high school girls are required to wear white "Ao
Dai". White means purity, elegance, and young. It can also be
considered as a "uniform" to unite the rich and poor within the school.

For worship, many women wear "Ao Dai" that has little or no
designs. The temple and church are considered "simple" and do not need
"flashy designs" to contaminate their purity and innocence.

And, for marriage, the bride usually wears beautiful "Ao Dai" in
red or pink. The designs of the "Ao Dai" for a matrimonial ceremony
often display mythical figures such as the dragon and phoenix and
Chinese prints.

Recently, "Ao Dai" is gaining popularity among young Vietnamese
woman. Because of the Vietnamese open-market to Western cultures, young
designers took another level in designing "Ao Dai". They used the
traditional patterns of the dress and applied with modern designs,
textures, and fabrics creating a new, and original fresh, clean cut
mixed with then and now. However, "Ao Dai" is still unique and special
not only to the eyes of the Vietnamese people, but also to the eyes of
Westerners.









Wednesday, February 11, 2009 


Wednesday, February 11, 2009 
Cuz.. im back VN last month; it's so hot and humid. I can't believe tat my family didn't recognize me Look at me in traditional clothes at end of the movie.




Wednesday, February 11, 2009 



I hate to say out "Im lonely" or "Im alone" since they are really
showy words to me, seems like begging others' sympathies... but..
yea... right now i feel really lonely...

since the day i went to this place, I have never gotten homesick until today...

it is the hurt when ppl can be with their families in the first days of a new year but I cannot...
its the missing of being busy with cleaning and preparing for a good time...
its the pain of losing the warmth of human when there is just only me in this room...
its the hungry heart that always looks for the love..
its the empty mind that feels so jealous of others...
its the tired eyes that cannot see what they want
its the thirsty throat that just doesn't want to speak to itself this time..
its the aching ears that need voices from humans...
its the nose that misses the smell of new clothes that mom always gave in the first day of new year
its the smile that is exhausted in missing others'
its the hair that is missing the blue wind in new year
its the hands that are missing the way mom always kissed them
its missing the warmth and beating of hearts of the hugs..
its tears of worrying about a lonely woman who I left in that cold and empty house the woman who borne me...
and its this person who cannot stop being selfish this time...

the
dream will end and the night will last... I hope that today would last
really fast... then i can be busy with my work'in, with my fun and
forget all those things about what i missed.

disappearance...suddenly and unexpected although I did remind myself about that, like the past did teach me about that..

so..cold...
:khoc :khoc